Phượng vỡ (Trách tôi dại khờ)

≣≣
1. Lối cũ hôm qua người quên [Dm] thật rồi.
Con đường tan [C] trường man mác phượng [F] rơi
Nhớ [Dm] xưa chúng mình chung [Gm] đôi
Cớ [C] sao bỗng nay xa [F] rồi
Quên bao [Gm] ngày về chung [A7] một lối
2. Ngắm cánh hoa rơi lòng thêm [Dm] nặng sầu
Bên hàng hoa [C] phượng man mác lòng [F] đau
Lối [Dm] xưa bóng người còn [Gm] đâu
[C] nghe tiếng ve kêu [F] sầu
Phượng còn [A7] đây ai nỡ [Dm] vội quên [Gm][Dm]
ĐK: [Dm] Cố nén đi bao nỗi [Gm] sầu
Trách mình không nói nên [F] câu
Cho bao ước mơ đành chôn [Dm] sâu
Ai giờ đi với người [Gm] ta
Đôi mình xem như xa [C] lạ
Còn đây cánh hoa [A7] vụn vỡ
Chẳng [Dm] trách ai kia hững [Gm] hờ
Trách mình sao quá ngu [F] ngơ
Khi xưa chỉ trao lời vu [Dm]
Lưu tình trong những vần [Gm] thơ
Hoa phượng trao qua trang [C] vở
Rồi [A7] ai biết để [Dm] mong chờ [Gm][Dm]
3. Trách bởi xưa kia mình sao [Dm] dại khờ
Ai hoài mong [C}] [chờ,] [ai] [cứ] [thờ] [[F] ơ
Để [Dm] nay vắng người ngẩn [Gm] ngơ
Hiểu [C] ra bóng ai bây [F] giờ
Thuộc người [A7] ta, tan vỡ [Dm] mộng mơ [Gm][Dm]
Danh sách hợp âm (Click để tắt)
guitar
Dm
Thế tay
Đổi tông
guitar
C
Thế tay
Đổi tông
guitar
F
Thế tay
Đổi tông
guitar
Gm
Thế tay
Đổi tông
guitar
A7
Thế tay
Đổi tông